|
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Cộng
Sản Việt Nam bán Quần Đảo HS và TS, nhưng bây giờ muốn từ
chối.
Theo tài liệu "Chủ
quyền tuyệt đối của Trung Quốc trên Quần đảo Tây Sa và quần
đảo Nam Sa " của Bộ Ngoại giao Trung Quốc (Beijing Review,
Feb. 18, 1980), Hà Nội đă "dàn xếp" vấn đề này trong quá khứ.
Đại khái họ đă bảo rằng:
- Hồi tháng 6 năm 1956,
hai năm sau ngày chính phủ của Hồ Chí Minh đă tái lập tại Hà
Nội, Thứ trưởng Ngoại giao Bắc Việt Ung Văn Khiêm đă nói với
Li Zhimin, Thường vụ viên của Toà Đại Sứ Trung quốc tại Bắc
Việt, rằng "theo những dữ kiện của Việt nam, hai quần đảo
Hoàng sa và Trường sa là môt bô phận lịch sử của lănh thổ
Trung quốc".
- Ngày 4 tháng 9 năm
1958, Chính phủ Trung quốc đă tuyên bố bề rộng của lănh hải
Trung quốc là mười hai hải lư, được áp dụng cho tất cả các
lănh thổ của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, "bao gồm ...
Quần Đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo
Nam Sa ...". Mười ngày sau đó, Phạm Văn Đồng đă ghi rơ trong
bản công hàm gởi cho Chu An Lai, rằng "Chính phủ nước Việt Nam
Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4
tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung
Hoa về vấn đề lănh hải.
Thêm một điều cần ghi
nhận là Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (PRC) đă chỉ đe dọa những
lănh thổ mà Việt Nam đă tuyên bố là của ḿnh, và để yên cho
các nước khác. Rơ ràng là ông Hồ Chí Minh qua Phạm Văn Đồng,
đă tặng cho Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa "một cái bánh bao lớn"
bởi v́ lúc đó ông Hồ Chí Minh đang chuẩn bị cho công cuộc xâm
lăng miền Nam Việt Nam. Ông Hồ cần sự viện trợ khổng lồ và đă
nhắm mắt để nhận tất cả những điều kiện của Bắc Kinh. Đối với
ông ta, việc bán "trên giấy tờ" hai quần đảo lúc đó vẫn thuộc
về Nam Việt Nam là một điều dễ dàng.
V́ sự việc này mà Cộng
sản Việt Nam đă chờ một buổi họp của các quốc gia khối ASEAN
tại Manila, để dùng cơ hội này như một cái phao an toàn và kư
ngay một văn kiện đ̣i hỏi những quốc gia này giúp Việt Nam
giải quyết vấn đề "một cách đồng đều"
Về phía Trung Quốc, sau
khi đă lấy những đảo của Cộng sản Việt Nam, họ đă tỏ thái độ
ôn ḥa đối với Mă Lai Á và Phi Luật Tân, và bảo rằng Trung
Quốc sẵn sàng thương lượng các khu vực tài nguyên với các quốc
gia này, và gạt VC qua một bên. Trung Quốc đă nói họ sẽ không
tán thành bất cứ quốc gia nào can thiệp vào vấn đề giữa họ và
Cộng sản Việt Nam.
Sau đó, Phạm Văn Đồng đă
chối bỏ việc làm sai lầm của ông ta trong quá khứ, trong một
ấn bản của Tạp chí Kinh tế Viễn Đông ngày 16/3/1979. Đại khái,
ông ấy nói lư do mà ông ấy đă làm bởi v́ lúc đó là "thời kỳ
chiến tranh". Đây là một đoạn văn trích từ bài báo này ở trang
số 11:
Theo ông Li (Phó Thủ tướng Trung quốc Li
Xiannian), Trung quốc đă sẵn sàng chia chác vùng vịnh "mỗi bên
một nửa" với Việt Nam, nhưng trên bàn thương lượng, Hà Nội đă
vẽ đường kiểm soát của Việt Nam đến gần Đảo Hải Nam. Ông Li
cũng đă nói rằng vào năm 1956 (hay 1958 ?), Thủ tướng Việt Nam
Phạm văn Đồng đă ủng hộ một bản tuyên bố của Trung Quốc về chủ
quyền của họ trên Quần Đảo Trường Sa Và Hoàng Sa, nhưng từ
cuối năm 1975, Việt Nam đă kiểm soát một phần của nhóm đảo
Trường Sa - nhóm đảo Hoàng Sa th́ đă bị kiểm soát bởi Trung
Quốc. Năm 1977, theo lời tường thuật th́ ông Đồng đă biện hộ
cho lập trường của ông ấy năm 1956: "Lúc đó là thời kỳ chiến
tranh và tôi đă phải nói như vậy".
Do sự hồ hởi
phấn khởi muốn tạo ra một cuộc chiến thê thảm cho cả hai miền
Bắc và Nam, và góp phần vào phong trào quốc tế cộng sản, ông
Hồ Chí Minh đă hứa, mà không có sự tự trọng, một phần đất
"tương lai" để cho Trung Quốc lấy, mà không biết chắc chắn là
có thể nào sẽ nuốt được miền Nam Việt Nam.
Như ông Đồng
đă nói, "Lúc đó là thời kỳ chiến tranh và tôi đă phải nói như
vậy". Vậy th́ ai đă tạo ra cuộc chiến Việt Nam và sẵn sàng làm
tất cả mọi sự có thể làm được để chiếm miền Nam Việt Nam, ngay
cả việc bán đất ? Bán đất trong thời chiến và khi cuộc chiến
đă chấm dứt, Phạm Văn Đồng lại chối bỏ điều đó bằng cách bịa
đặt ra việc đổ thừa cho chiến tranh
...........
Cũng trong Tạp chí Kinh
tế Viễn Đông số tháng 3 năm 1979, trang 11.
Hồi tháng 9
năm 1958, khi Trung Quốc, trong bản tuyên bố của họ về việc
gia tăng bề rộng của lănh hải của họ đến 12 hải lư, đă xác
định rằng quyết định đó áp dụng cho tất cả các lănh thổ của
Trung Quốc, bao gồm cả Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, một lần
nữa Hà Nội đă lên tiếng nh́n nhận chủ quyền của Trung Quốc
trên 2 quần đảo đó. Ông Phạm Văn Đồng đă ghi nhận trong bản
công hàm gởi cho lănh tụ Trung Quốc Chu An Lai ngày 14/9/1958:
"Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán
thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ
nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của
Trung-quốc" (xem Beijing Review 19/6/1958, trang 21 -- Beijing
Review 25/8/1979, trang 25 -- Sự tồn tại của bản công hàm đó
và tất cả nội dung đă được xác nhận tại Việt Nam trong BBC/FE,
số 6189, ngày 9/8/1979, trang số 1.)
Tại sao ?
Theo ông Carlyle A
Thayer, tác giả bài "Sự tái điều chỉnh chiến lược của Việt
Nam" trong bộ tài liệu "Trung Quốc như một Sức mạnh Vĩ đại
trong vùng Á châu Thái B́nh Dương" của Stuart Harris và Gary
Klintworth (Melbourne: Longman Cheshire Pty Ltd., forthcoming
1994): Việt Nam, trong việc theo đuổi quyền lợi quốc gia, đă
thực hiện nhiều hành động mà theo quan điểm của Trung Quốc th́
có vẻ khiêu khích cao độ. Thí dụ như, trong công cuộc đấu
tranh trường kỳ dành độc lập, Việt Nam đă không biểu lộ sự
chống đối công khai nào khi Trung Quốc tuyên bố chủ quyền của
họ trên biển Nam Trung Hoa và đúng ra đă tán thành họ. Nhưng
sau khi thống nhất đất nước, Việt Nam đă đổi ngược lập trường.
Năm 1975, Việt Nam đă chiếm đóng một số hải đảo trong Quần đảo
Trường Sa và sau đó đă tiến hành việc tuyên bố chủ quyền lănh
thổ trên toàn bộ biển Nam Trung Hoa.
Như Thứ trưởng Ngoại
giao Nguyễn Mạnh Cầm đă thú nhận:
"Các nhà lănh
đạo của chúng tôi đă có tuyên bố lúc trước về Hoàng Sa và
Trường Sa dựa trên tinh thần sau: Lúc đó, theo Hiệp định
Geneve 1954 về Đông Dương, các lănh thổ từ vĩ tuyến 17 về phía
nam, bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là đặt dưới
sự kiểm soát của chính quyền miền Nam. Hơn nữa, Việt Nam đă
phải tập trung tất cả các lực lượng quân sự cho mục tiêu cao
nhất để chống lại cuộc chiến tranh hung hăn của Mỹ, nhằm bảo
vệ nền độc lập quốc gia. Việt Nam đă phải kêu gọi sự ủng hộ
của bè bạn trên toàn thế giới. Đồng thời, t́nh hữu nghị
Trung-Việt rất thân cận và hai nước tin tưởng lẫn nhau. Đối
với Việt Nam, Trung Quốc đă là một sự ủng hộ rất vĩ đại và trợ
giúp vô giá. Trong tinh thần đó và bắt nguồn từ những đ̣i hỏi
nêu trên, tuyên bố của các nhà lănh đạo của chúng tôi [ủng hộ
Trung Quốc trong việc tuyên bố chủ quyền của họ trên Quần đảo
Hoàng Sa và Trường Sa] là cần thiết v́ nó trực tiếp phục vụ
cho sự đấu tranh bảo vệ độc lập và tự do cho tổ quốc
.
Đặc biệt thêm
nữa là cái tuyên bố đó đă nhắm vào sự đ̣i hỏi cần thiết lúc
bấy giờ để ngăn ngừa bọn tư bản Mỹ dùng những hải đảo này để
tấn công chúng tôi. Nó không có dính dáng ǵ đến nền tảng lịch
sử và pháp lư trong chủ quyền của Việt Nam về hai quần đảo
Hoàng Sa Và Trường Sa (tuyên bố trong một buổi họp báo tại Hà
Nội ngày 2/12/1992, được loan tải bởi Thông Tấn Xă Việt Nam
ngày 3/12/1992)"
Những ghi nhận này
cho thấy rằng tất cả những điều mà Trung Quốc đă tố cáo phía
trên là sự thật. Những ǵ xảy ra ngày nay mà có liên hệ đến 2
quần đảo chỉ là những hậu quả của sự dàn xếp mờ ám của hai
người cộng sản anh em trong qúa khứ. Không một ai trong cộng
đồng thế giới muốn bước vào để dàn xếp sự bất đồng giữa Cộng
sản Việt Nam và Trung Quốc. Lư do rất rơ ràng: cái
công hàm ngoại giao và sự nh́n nhận của Cộng sản Việt
Nam
không thể nào xoá bỏ được bởi một nước nhỏ như Việt Nam, kẻ đă
muốn chơi đểu để lừa dối Trung Quốc. Hơn nữa, Cộng sản Việt
Nam không thể nào tránh được Trung Quốc trong khi họ phải theo
"đổi mới" của Trung Quốc để tiến lên chủ nghĩa xă
hội. ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nguyên bản tiếng
Anh: Saigon - Hanoi -
Paracels Islands Dispute – 1974 Frank Ching (Far Eastern
Economic Review, Feb. 10, 1994)
|